Chia sẻ câu chuyện chữa khỏi bệnh Ung thư phổi

Chia sẻ của chú Quảng Phúc về quá trình chữa trị bệnh ung thư phổi. Nhờ cầu nguyện, nhờ tình yêu thương, chú đã chữa khỏi căn bệnh ung thư phôi.

Ngày đăng: 23-05-2015

2,042 lượt xem

 

Ung thư xin đừng hoảng sợ

 

Tác giả: Quảng Phúc – Người mang bệnh ung thư phổi chiến thắng nhờ cầu nguyện.

Bài viết chia sẻ của tác giả Quảng Phúc đăng tải trên Việt Báo Daily New chuyên mục Sức Khỏe Ngày 07/07/2006. Tác giả Quảng Phúc hiện đang cư ngụ tại Quận Cam – Mỹ, sau khi thoát khỏi bệnh ung thư phổi nhờ sức cầu nguyện đã phát tâm viết bài này chia sẻ lại kinh nghiệm trong đó nhiều lần tưởng chết khi chở vào nhà an dưỡng và được cõi vô hình khởi tiếng nhạc mời vào nơi vĩnh hằng… Nội dung bài viết như sau:

Những con mưa đầu mùa báo hiệu cho mùa đông sắp đến. Quả thật Huế đang vào mùa mưa. Cứ hàng năm bốn anh em tôi thay phiên nhau bay về Huế. Nhanh thì một tháng, lâu thì ba tháng để chăm sóc mẹ tôi thọ 95 tuổi đang sống côi cút với con cháu và người giúp việc. Năm nay đến lượt tôi, ngoài việc chăm sóc và phụng dưỡng bà cụ tôi còn lo sửa lại căn nhà (ngôi nhà từ đường) đã quá cũ kỹ. Nên thời gian tôi cư ngụ lại Huế lâu hơn dự định.

Trước khi đi, tôi đã khám tổng quát và chích ngừa mọi thứ nên tôi hết sức yên tâm. Tôi đã chịu đựng mưa, rét tại Huế hơn một tháng, sức khỏe của tôi vẫn tốt. Bỗng nhiên, tôi nhớ rõ hôm đó là mồng mười âm lịch, tôi cảm thấy sốt nóng lạnh bất thường. Tôi cho là cảm cúm thông thường và nghĩ đã chích ngừa rồi nên không mấy quan tâm, chỉ mua Tynelon về uống. Thế nhưng vài ngày sau tôi cảm thấy rất mỏi mệt, đêm ngủ dù là mùa đông thì mồ hôi cũng vả ra như tắm và cơn lạnh liên hồi không dứt mặc dù tôi mặc nhiều áo lạnh.

Ngày 20/10 cơn ho nổi lên liên hồi, tôi mua Doxycyline, Hycodan về uống và nghĩ bụng cơn bệnh sẽ qua mau. Nhưng tôi đã lầm, sức khỏe tôi giảm sút rõ rệt từ 175kg tôi giảm còn 165kg, khó ngủ và chán ăn. Không còn chần chừ nữa tôi vội đổi vé ngày về. Thời gian chờ đợi một tuần là rất dài với con bệnh như tôi.

Ngày 3/11/2004 khi về đến Mỹ tôi đến gặp ngay Bác sĩ. Sau khi khám tổng quát mọi thứ  “Ông chỉ bị cảm cúm, phổi không có gì đáng ngại” vị bác sĩ trẻ an ủi tôi sau khi cho tôi thêm Entex PSE và hẹn tôi trở lại một tuần nếu không có biến chứng.

Không đợi đến một tuần, chỉ hai ngày sau tôi trở lại với con ho sặc sụa, đôi chân sung phù, các ngón chân ngã màu vàng và bễ vụn khi đụng đến. “Chân xưng, móng đổi màu, theo tôi đó là triệu chứng của bệnh ung thư phổi, tôi gởi ông đi chụp X-Ray, khi chụp xong ông quay lại gặp tôi” Vị bác sĩ nói với tôi “nhớ quay lại gặp tôi nhé”.

20phút sau tôi quay lại với 3 tờ phim, nhìn kết quả bác sĩ nói “Có triệu chứng không tốt, ông quay lại phòng X-Quang và chụp CT Scan rồi sau đó quay lại tôi mới có thể định bệnh, ông bắt tay tôi sau những lời an ủi.

Hệ thống tổ chức của KAISER thật nhạy bén, chỉ 20 phút sau tôi nghe loa gọi tôi trở lại gặp bác sĩ. Với nét mặt không được vui, bác sĩ nói với tôi “Phổi của ông có vấn đề, tôi đã cho y tá hẹn với bác sĩ chuyên điều trị phổi vào 3h chiều mai. Đừng lo lắng nhé, sáng mai 8h, quay trở lại tôi sẽ làm BIOSPY cho ông rồi mới xác định cụ thể bệnh. Theo hồ sơ bệnh lý, phổi của ông có vấn đề thực sự, nên chiều mai tôi cho ông thực hiện MRI luôn nhé” vị bác sĩ thân mật nói với tôi.

Sau khi chụp MRI, đi ngang qua phòng  cấp cứu bỗng dưng tôi cảm thấy choáng váng, con tôi liên dìu tôi vào phòng cấp cứu, từ lúc đó trở đi tôi rơi vào trạng thái hôn mê. Khi tỉnh dậy, tôi thấy vợ con tôi ngồi xung quanh giường bệnh. Tôi cố gắng thì thào hỏi “Ba đang ở đâu?” Con tôi cho tôi biết tôi ở trong bệnh viện và đã hôn mê hai ngày, bây giờ là 1h sáng. Con gái lớn của tôi hỏi với giọng buồn bã “Ba muốn tang lễ của ba được tổ chức như thế nào”. Vừa trả lời vài câu, tôi lại rơi vào trạng thái hôn mê. Hồn tôi bỗng nhiên bay vào không gian, khúc nhạc trời thật êm dịu chốc chốc có bàn tay êm dịu cố kéo tôi đi theo nhưng tôi hồn cố cưỡng lại. Thật khoan khái, thật tuyệt vời, có phải đây là cõi Niết bàn chăng. Tôi muốn bay mãi và không muốn quay lại chốn phàm trần, một ý nghĩ rất nhanh, bỗng nhiên một sức hút kỳ lạ kéo hồn tôi nhập vào xác, tôi bừng tỉnh. Rồi có tiếng reo “ba tôi sống lại rồi” Y tá liền đi gọi bác sĩ. Không 1 bác sĩ mà có đến 3 bác sĩ có mặt bên giường bệnh. Sau khi đo tim, mạch, cả 3 bác sĩ đều chúc mừng tôi đã thoát chết “Tuy đã thoát chết nhưng ông vẫn chưa thoát khỏi chặng đường gian nan. Ông mắc bệnh ung thư phổi,  lá phổi phải của ông bị tổn thương nặng, còn lá phổi trái cần phải chờ bác sĩ chuyên môn mới xác định được”. Gia đình tôi có vẻ như đã được báo trước nên ai cũng thản nhiên khi nhận tin này, riêng tôi bất ngờ quá, tâm trí tôi thì chưa được phục hồi.

Ngày 26/12/2004, tôi xuất viện. Ba ngày sau, đối diện với bác sĩ chuyên trị ung thư “Quả thật ông bị ung thư phổi thuộc loại “Squamous cell lung cancer” (ung thư phổi tế bào gai) và phổi trái của ông cũng có vấn đề. Chúng tôi không thể phẩu thuật cho ông được. Chỉ có lựa chọn cuối cùng là CHEMOTHERAPY (hóa trị) và RADIATION THERAPY (xạ trị)”. Ông ta nói tiếp “phản ứng của quá trình điều trị sẽ làm cho ông biếng ăn, sụt cân, buồn nôn, khó thở, luôn mỏi mệt và dễ bị nhiễm trùng, ho nhiều và bị xưng phổi. Và ông cũng sẽ gặp những biến chứng khác. Ông cứ suy nghĩ và gọi cho tôi” Tôi hỏi “Nếu tôi đồng ý thì mạng sống của tôi có thể kéo dài được hơn không?” Và tôi nói tiếp “Tôi đã 74 tuổi, tôi chẳng màng đến sự sống chết nhưng mẹ tôi đã 95 tuổi tôi muốn được sống đến lúc bà qui tiên để tròn chữ HIẾU”. “Tôi không thể trả lời cho ông nhưng khi điều trị kết quả sẽ tốt hơn” Ông nắm chặt tay tôi như tiếp thêm nghị lực. Không cần suy nghĩ nhiều tôi đồng ý đề nghị của bác sĩ.

Quả thật gian nan, tôi trải qua 17 đợt hóa trị và 25 tia xạ trị đã biến tôi thành cơ thể như ma, lúc này tôi sụt xuống chỉ còn 145kg, đầu tôi trọc lóc, bác sĩ đã cho biết đó là do phản ứng của thuốc. Cơ thể tôi suy kiệt nhưng tôi vẫn ráng chịu đựng cứ nghĩ đến mẹ tôi là tinh thần tôi lại phấn chấn.

Hai tuần lễ sau khi hoàn tất việc chữa trị, tôi quay lại bác sĩ, nhìn thấy tôi chống nạn, ông buồn rầu và lắc  đầu “Xin lỗi, tôi không thể làm gì để giúp ông. Định mệnh đã an bài”. Tôi cười hỏi lại “Thế tôi có thể sống được 6 tháng hay không?” “Tôi không biết, thôi thì ông quay lại gặp tôi sau 3 tháng nữa. Trong lúc chờ đợi, tôi sẽ đưa ông vào chương trình hospice”. Cố nén cảm xúc, bước ra khỏi phòng ông quên cả bắt tay tôi.

Con tôi lặng lẽ cầm tay tôi dắt ra xe, đầu óc tôi thật trống rỗng, nhìn nét mặt, tôi biết con tôi đang cố nén tiếng khóc. Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên vai và nói “Con đừng buồn. Ba chưa chết được đâu. Ba đã thoát bao nguy hiểm ngoài chiến trường thì lần này ba không có quyền chết. Ba còn phụng dưỡng bà nội của các con nữa cho đến lúc bà về trời.” Nói vậy chứ tôi không biết làm sao để chống chọi lại với tử thần.

Hai ngày trôi qua, tôi chợt nhớ đến Bác sĩ Nguyễn Ý Đức viết trong nguyệt san Y học đại ý nói về người bệnh có thể kéo dài sự sống với cách chữa trị bằng “TÂM LINH và TÌNH YÊU THƯƠNG”. Trong cuốn “Healing words” của bác sĩ Larry Dossey cũng kể lại trường hợp là lung trong y học do sự cầu nguyện mà các bệnh nhân ung thư chờ chết được cứu sống.

Là người tin vào sự nhiệm màu của Đức Phật nên tôi bắt đầu cầu nguyện lòng thành tâm của tôi không nghỉ ngơi, kể cả trong giấc ngủ. Tôi cầu xin Đức Quan Thế Âm Bồ Tát, cầu xin Đức Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật và chỉ sau một tuần lễ phép nhiệm màu đã đến với tôi. Nha sĩ Đặng Thị Như Mai, vợ của bác sĩ Lê Tất Cương đã gởi cho tôi một toa thuốc dược thảo trị ung thư. Không do dự tôi uống ngay. Hai ngày sau, người bạn không mấy thân tình Tôn Nữ Dạ Khuê hối hả đến thăm và đưa tôi đến gặp một người mà theo bà Khuê cho biết là bà ta bị ung thư phổi nhưng nhờ ý chí, cương quyết sống và sử dụng phương thuốc riêng bà đã chữa khỏi ung thư và sống khỏe 10 năm nay.

Người này chẳng ai xa lại chính là người đàn bà một thời hương sắc thành danh mà nhà văn Trà Lũ đã viết “Có đến nữa lớp B12 mê mẫn cô nữ sinh Châu Phố quên cả học bài. Cho đến bây giờ cứ mỗi lần đọc lại nhớ lại người tình một thuở tuổi học trò…”

Phương thuốc thật dễ dàng nhưng rất khó thực hiện nhưng là người sắp chết đuối gặp gì cũng vớ nên tôi quyết tâm vượt đoạn đường chiến thắng bệnh. Vừa cầu nguyện vừa uống thuốc sức khỏe của tôi dần hồi phục tôi nôn nóng mong đến ngày tái khám. Với nét mặt rạng rỡ, nắm chặt bàn tay tôi, vị bác sĩ “Ông thật may mắn, ông đã chiến thắng thần chết, tôi chúc mừng ông. Các vết ung thư vẫn đang ngủ yên chưa có dấu hiệu di chuyển. Phổi của ông đã trong trở lại, ông có thể trở lại phòng tập thể dục và tôi có thể gặp ông định kỳ vào 3 tháng nếu không có biến chứng gì đặc biệt. Tôi cười trả lời “vâng tôi là người may mắn vì tôi gặp được vị bác sĩ tài ba”. Vẫn ngày đêm cầu nguyện, vẫn tiếp tục uống các dược thảo, sức khỏe tôi mỗi ngày một tốt hơn. Ngày mai chưa biết ra sao nhưng đến nay tôi đã sống thêm được 2 năm. Thật là nhiệm màu.

Vậy yếu tố nào giúp tôi vượt qua được bạo bệnh? Theo kinh nghiệm, trước tiên tôi không tham sinh úy tử, tôi quyết sống và chỉ sống sau cho đến mẹ tôi qui tiên. Yếu tố quan trọng là SỰ CẦU NGUYỆN, cầu nguyện ở bất cứ hoàn cảnh nào, ở bất cứ nơi nào. Tự tin mỗi khi gặp khó khăn hay nghịch cảnh. Tôi cầu nguyện ở nhà, khi lái xe, cầu nguyện khi chờ đợi mua đồ, cầu nguyện khi rãnh rỗi, khi thức dậy và khi đi ngủ.

Cuối cùng là sức mạnh của TÌNH YÊU THƯƠNG là nhân tố không kém phần quan trọng. Thật vậy, trong lúc thật tử nhất sinh, vợ và các con tôi, các bằng hữu quyến thuộc ở trong nước cũng như ở Hoa Kỳ đã thường xuyên đến thăm hỏi, động viên và cầu nguyện. Có những bạn bè chỉ chào hỏi khi gặp nhau nhưng khi biết tôi bị bệnh đã thường xuyên thăm hỏi. Mỗi lần như vậy tôi thấy khỏe ra, sinh lực thêm tăng trưởng.

Tôi không thể quên được tâm bác ái của Châu Phố đã tận tình hướng dẫn, khuyến khích tôi trong quá trình chữa trị. Và tôi nhớ mãi tấm lòng vị tha của Dạ Khuê cùng ni cô Minh Như hằng tuần đã đến cầu an cho tôi khi tôi không đủ sức ngồi trì tụng.

Những dòng cuối cùng xin dành cho vợ, các con, cho rể và vợ chồng cô em gái Trần Thị Thiện về tấm lòng yêu thương tuyệt vời dành cho tôi. Trong suốt thời gian lâm trọng bịnh, vợ con tôi đã thay phiên nhau thức trắng đêm bên giường bệnh chăm sóc tận tình, tìm kiếm mọi thuốc thang để chữa trị cho tôi. Trong khi đó, em gái tôi đã đi hết chùa này đến chùa nọ để cầu nguyện cho tôi. Có những lúc thấy tôi khôgn còn chút hi vọng sống, đã cùng vợ con tôi đến giữa đêm khuya đến tượng đài Việt Mỹ cầu xin hồn thiêng của các oan hồn đã vì quốc vong thân cứu giúp tôi.

Bài viết này không ngoài mục đích gởi đến những người đồng bệnh đừng quá thất vọng với chứng bệnh nan y. Tuy không biết kéo dài sự sống được bao nhiêu nhưng chắc chắn ta có thời gian khá dài để giải quyết mọi chuyện trước khi yên ổn nhắm mắt lìa đời. Tôi xin vui vẻ chia sẻ câu chuyện của tôi đến người nào cần đến nó.

Quảng Phúc.

 

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha